A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Cô PHẠM MAI BÌNH - nhân viên lao công

Loẹt quẹt…loẹt quẹt… - Tiếng chổi lướt nhẹ nhàng, êm ái. Cứ mỗi lần nghe cái âm thanh quen thuộc ấy, nhìn qua khung cửa sổ là tôi lại thấy chị Bình – người lao công chăm chỉ đang ngày ngày cần mẫn giữ cho ngôi trường tiểu học Mai Động của tôi luôn được sạch sẽ, mát mẻ. Và đó cũng là người lao động chân chính làm tôi cảm thấy đáng mến nhất.

Chị Bình đến với trường tiểu học Mai Động thật tình cờ.Tình yêu với trẻ, tình thân ái với chị em đã giúp chị gắn bó với nhà trường.Trường tiểu học Mai Động đã trở thành ngôi nhà thứ hai của chị.Và chị cũng trở thành người chị, người em, người bạn của các cô giáo; người cô thân thương của các bé học sinh.

Hàng ngày, lúc trời nắng cũng như trời mưa, mọi người trong trường ai ai cũng đã quen với hình ảnh tận tụy của chị Bình, người lao công luôn hết mình với công việc. Chị chăm sóc từng bông hoa, cây cảnh trong trường, đảm bảo cho các em thơ đến trường được vui chơi thỏa thích trong một không gian sạch đẹp. Chị luôn tâm niệm: "Xã hội sinh ra mỗi người một việc, nếu ai cũng nghĩ lương của lao công thấp, không xứng đáng với công sức bỏ ra thì lấy đâu ra người làm nghề lao công như chị. Đối với chị mỗi lần thấy các cháu tới trường được vui chơi dưới bầu không khí mát mẻ, trong lành là chị cảm thấy vui lắm rồi.". Với tối, con người chị "bình thường" mà vĩ đại, chị không tuổi không tên trong cuộc sống đời thường nhưng lại là người đáng quí, đáng trân trọng. Chị đã góp phần không nhỏ trong việc xây dựng "Trường học thân thiện – học sinh tích cực" mà ngành giáo dục đã đề ra.

Công việc của chị trông thì đơn giản thế nhưng nó cũng khó khăn lắm! Hàng ngày chị bắt đầu công việc từ 5h30 sáng đến tận 18h30 chiều. Vì thế chị phải đến trường từ rất sớm để làm. Hết việc này đến việc khác như: quét dọn sân trường, các hành lang, cầu thang, đổ rác, dọn dẹp nhà vệ sinh,… để đến khi mọi người đến trường đầu giờ vào buổi sáng thì nơi đây đã gọn gàng, ngăn nắp và sạch sẽ. Bao nhiêu thứ cần phải làm như thế nhưng với chị không bao giờ làm chỉ để "cho xong". Những hành lang được quét dọn không còn một mảnh rác, ngay cả nhà vệ sinh cũng được kì cọ sáng bóng trong ánh đèn tuýp, thơm mùi hương sả,… Tất cả những nơi đó qua bàn tay chăm chỉ cần mẫn của chị đã trở nên rất xinh đẹp và gần gũi thân quen.

Mùa lá rụng, các cây cối trong trường thay nhau trút lá, ngập tràn lá vàng rơi bay theo chiều gió, đó cũng là một nét đẹp để những thi sĩ thả hồn viết lên những vần thơ, những khúc nhạc đầy cảm xúc, nhưng cũng chính những chiếc lá này cộng với diện tích khuôn viên trường khá rộng đã làm cho những người lao công như chị Bình thêm bội phần vất vả. Quét gom xong đám lá vừa rụng thì cũng là lúc đám khác rơi xuống đầy sân, cứ thế phải quét đi quét lại rất nhiều lần mỏi nhừ đôi tay, nhất là sau những cơn mưa bão cây cối cành lá chất đầy sân, chị Hiền không quản ngại mưa gió mặc áo mưa và dọn dẹp sân trường đảm bảo vệ sinh và tạo điều kiện tốt nhất cho các bậc phụ huynh đưa đón con tới trường. Những ngày nồm ẩm, các dãy hành lang dài ướt nhẹp và bẩn, các sàn hiên trơn trượt chị lại liên tục lau khô, thậm chí vừa lau xong có người đi qua để lại vết chân chị lại miệt mài lau mà nụ cười vẫn nở trên môi. Có những khi trời nắng gắt, tiếng chổi của chị vẫn vang lên đều đặn trên sân trường như những nốt nhạc reo vui vào lòng người. Mồ hôi có ướt áo nhưng ánh mắt vẫn lấp lánh niềm vui. Vào những ngày trường có lễ hội, chị luôn sẵn lòng đi sớm, về muộn, tăng giờ làm để cùng cán bộ giáo viên trong trường chuẩn bị tốt, tạo một trường học luôn xanh tươi, sạch đẹp mà không một chút nản lòng than vãn hay so bì công việc với người khác. Xác định rõ đặc thù công việc của mình là như vậy nên chị Bình rất yêu nghề, tận tụy với công việc để mang lại môi trường sạch đẹp cho trẻ thơ được phát triển tốt nhất.

Trong cuộc đời mỗi con người, ai cũng có một thời để học hành và nuôi dưỡng những ước mơ cho tương lai nghề nghiệp của mình nhưng có một điều chắc chắn rằng không ai mơ ước sau này mình sẽ trở thành người lao công dọn vệ sinh trong trường học. Bởi trong sâu thẳm suy nghĩ của mỗi người, đều cho đó là công việc vất vả, phải chịu nhiều thiệt thòi. Nghề lao công gắn liền với sự vất vả, với nắng mưa, với gió bụi bặm. Có ai đó đã khẳng định như thế này: "Nghề nghiệp không thể tạo ra con người mà chính chúng ta mới tạo ra sự vinh quang và cao quý của nghề nghiệp". Nghề nào cũng là nghề cao quý. Không có một nghề nào là thấp hèn cả! Đúng như vậy, mỗi con người một công việc khác nhau, tất cả công việc dù lao động bằng chân tay hay lao động bằng trí óc được bắt nguồn từ sự lao động hăng say chân chính thì đều mang lại niềm vinh quang và cao quý. Công việc lao công trong trường học tuy thật bình dị nhưng sự đóng góp cho môi trường sư phạm thật lớn lao biết bao. Họ là những người lao động lặng lẽ đang âm thầm góp phần mang lại những điều tốt đẹp nhất cho mọi người. Tôi luôn trân trọng và biết ơn những người lao công như chị Bình hàng ngày vất vả không quản ngại nắng mưa gió bụi bẩn để mang lại cho môi trường tiểu học Mai Động luôn sạch sẽ, tươi mới và đem lại sự phát triển tốt nhất cho các cháu học sinh thân yêu.


Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Bài tin liên quan
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 465
Hôm qua : 585
Tháng 11 : 10.670
Năm 2022 : 104.213